Hỏi: Tu theo pháp môn tham thoại đầu, bệnh tâm thần có hết được không?

 Đáp :  Bất cứ bệnh gì đều do nhân quả, sanh lão bệnh tử, là do nhân của mình gieo, gieo nghiệp nhân phải trả nghiệp quả. Còn việc tham thiền là muốn đạt đến tự do tự tại vĩnh viễn, giải thoát tất cả khổ. Hễ tất cả khổ giải thoát rồi, đâu còn bệnh tâm thần nữa ! Nói theo ngài Lai Quả là trị bệnh sanh tử, bệnh sanh tử hết thì tất cả bệnh đều hết.  

   Bây giờ, bất kể có bệnh cũng tu, không bệnh cũng tu, có nghiệp chướng cũng tu, chẳng nghiệp chướng cũng tu. Nói đến nghiệp chướng, ở Thiền đường nước Mỹ, có một vị kỷ sư điện toán, học thức rất cao, đến hỏi tôi:  

 - Con nghiệp chướng nặng quá, Thầy có cách nào giúp con trừ nghiệp chướng không?   

 Tôi hỏi: Vậy nghiệp chướng của ông sanh khởi từ chỗ nào, ông có   biết không?        Ông ấy suy nghĩ mãi không ra. 

 Tôi nói: Nói nghiệp chướng của ông, ông còn không biết, vậy chứng tỏ chẳng có nghiệp chướng. Ông biết thế nào là năng và sở chứ? Cũng như tôi thường thí dụ, tánh thấy là cái năng thấy, cảnh vật là sở thấy. Cũng thế, cái gọi “nghiệp chướng”là cái sở biết, sở suy nghĩ của ông, còn cái tâm năng biết, năng suy nghĩ đó vốn là trong sạch, không có nghiệp chướng.

 Cái sở thì chẳng phải tâm, nhưng vì tâm vô hình tướng, khó mà hiểu được. Tôi phải dùng hai chân để thí dụ:

 Hai chân là năng đi, còn con đường có gai gốc cức sình là sở đi của hai chân. Con đường đó đâu phải của ông? Nếu hai chân ông  không dẫm lên thì đâu có dính mắc mà phải rửa cho sạch! Cức sình thúi cách mấy, dơ cách mấy, mặc kệ nó, đâu có dính dáng đến ông?    

 Tại ông ham đi, ham dẫm lên chỗ gai gốc cức sình, rồi than dơ than khổ. Chỉ cần ông đừng đi, hai chân vốn sạch sẽ. Tâm năng biết, năng suy nghĩ cũng vậy, đừng biết đến cái sở biết, sở suy nghĩ, thì tâm năng biết vốn thanh tịnh, chỉ cần không biết tới, không suy nghĩ thì đâu có vướng mắc? Đâu cần giữ cho sạch, quét cho sạch !   

   Nay tham thiền nhờ câu thoại đầu khởi lên nghi tình, mới không suy nghĩ.