8. Ngũ Giác Quan Chẳng Phải Toàn Năng

  • Sự hay dở của ngũ giác quan: 

Con người nhờ sự cảm nhận của ngũ giác quan hoạt động trong xã hội, là xã hội đủ màu sắc của thế giới hiển tánh. Nếu chẳng có cảm nhận hoàn chỉnh của ngũ giác quan thì thế giới này sẽ thành đen tối, chẳng sinh khí như xác chết. Do đó, con người bèn tập trung sự chú ý trên ngũ giác quan để tham gia vào sự hoạt động của đại thiên thế giới, đồng thời dùng sự cảm nhận của ngũ giác quan để bày tỏ thất tình lục dục của họ, mà chẳng biết tất cả sinh linh trong thế giới này, chỉ cảm nhận được phạm vi khu vực rất nhỏ của thế giới hiển tánh, mà tiến vào khu vực bế tắc. Dù thế, con người vẫn tỏ ra đắc chí thỏa mãn, đối với công năng cảm nhận của ngũ giác quan.

Kỳ thật, ngũ giác quan của con người rất giới hạn, vật xa, vật lớn chẳng thể thấy; vật nhỏ, vật có lớp vỏ chẳng thể xem thấu; siêu âm và thứ âm thì chẳng thể nghe (tần số âm thanh mỗi giây chấn động 20.000 lần thuộc siêu âm, dưới 20 lần thuộc thứ âm), vị giác không bằng chó mèo… còn chưa nói đến sự vật hư ẩn khác! Đối với khái niệm “Dùng thời gian để làm thể vận tải trừu tượng của vật ẩn tánh trong vũ trụ vô cực”, ngũ giác quan hoàn toàn không thể biết được.

Tục ngữ nói: “Mắt thấy là thật”, ấy là sai lầm; mắt thấy được thường không đúng với thực tế, nếu không nhờ máy móc, chúng ta sẽ cho mặt trời với mặt trăng lớn nhỏ giống nhau. Con người hiện nay vẫn chưa hiểu rõ “Con rồng” là vật gì? Vì nó là động vật hư thái, con mắt chẳng nhìn thấy sự tồn tại của nó.

Không thấy được làn sóng điện, nhưng nó tồn tại khách quan; làn sóng tin tức cũng chẳng thể thấy, nhưng nó lại tràn đầy không gian.

Sự ngu độn của con người là thường thường trong cuộc sống hàng ngày quá tin cậy vào sự cảm nhận ngũ giác quan của mình. Người địa cầu chúng ta đối với quy luật ẩn hiển giao biến của vũ trụ còn chưa biết rõ, nên chẳng tin tâm linh của mình vốn sẵn đầy đủ tất cả công năng. Đây thuộc triết lý khoa học vô cực, ai cũng có thể qua sự tu trì, mà tự động hiển hiện tiềm năng đã sẵn của mình.

Theo quan niệm này, chúng ta có thể suy luận: do năm yếu tố kim mộc thủy hỏa thổ tổ chức thành quả địa cầu, sanh ra người địa cầu, ắt phải có sẵn ngũ giác quan của bộ óc để thích ứng hoàn cảnh địa cầu này. Những hành tinh khác trong vũ trụ nếu có sinh vật sinh sống trên đó, tất nhiên phải có hệ thống cảm nhận của họ, để thích ứng với hoàn cảnh của hành tinh đó, có thể là ngũ giác quan, cũng có thể chỉ có bốn hay ba giác quan. Theo nghĩa này thì sinh linh sống trong phạm vi lớn mênh mông của không gian bốn chiều, của ngũ giác quan không đủ sử dụng, tự nhiên sanh thêm giác quan thứ sáu, ấy cũng là việc hợp lý thôi.

  • Máy móc chẳng thể thay thế giác quan thứ sáu:

Cảm thấy ngũ giác quan không đủ dùng, con người nghĩ ra dùng máy móc thay thế để giúp cho việc thu nhận tin tức. Kỳ thật máy móc chỉ là khuếch xung sự cảm nhận của ngũ giác quan, mở rộng tầm phạm vi cảm giác được nhìn xa hơn, nghe xa hơn. Nhưng vẫn phải dùng mắt để nhìn, dùng tai để nghe. Kỹ thuật khoa học hiện đại chẳng thể chế tạo máy móc bằng như công năng giác quan thứ sáu, máy móc cũng chẳng thể hoàn toàn thay thế cho sự thấy và nghe cho người điếc người mù.

Vậy máy móc chẳng phải giác quan thứ sáu đã rõ ràng, nên X Quang nhìn thấu rõ cơ thể con người, nhưng chẳng được gọi là “Khai thiên nhãn”. Vì chẳng thể rọi trực tiếp đến bệnh nhân ở cách xa mấy dậm, cho nên chẳng thể so sánh với nhà khí công và người có công năng đặc biệt.