4. Siêu Ngũ Giác Quan Tiến Vào Linh Giới

  • Thế nào là linh giới? 

Hai chữ linh giới có ý nghĩa học thuật rất quan trọng trong môn học linh học và khí công học. Ranh giới giữa vật chất và linh học gọi là linh giới điểm, cũng gọi là lâm giới điểm. Trong ẩn tánh vật lý học, đối với ranh giới của sự chuyển hóa giữa hai thứ vật chất hiển tánh (thật tử) và làn sóng tin tức ẩn tánh (hư tử), chúng tôi gọi là vật chất trung tánh trên linh giới. Quang tử (làn sóng ánh sáng) có hai hợp tính chất ẩn và hiển, là vật chất trung tánh của lâm giới điểm.

Tóm lại, tiến hành sự chuyển hóa (biến đổi với nhau) của vật chất ẩn hiển phải thông qua linh giới, nên quang tử là cầu nối giữa hai thế giới hư và thật, gọi là vật lâm giới hoặc vật linh giới (tốc độ ánh sáng).

Nếu được vào cảnh giới ánh sáng thì có thể đứng trên linh giới nhìn thấy hai thế giới ẩn và hiển.

  • Khái niệm về linh giới:

Tình trạng  linh giới trong thế giới ẩn tánh là thế nào? Vì ngũ giác quan chẳng thể cảm nhận, luôn cả nhà khoa học cũng không thể hiểu được, lại còn phủ nhận sự tồn tại của nó. Thật ra, chỉ có kỳ nhân, siêu nhân dùng công năng ẩn tánh mới có thể khám xét sự tồn tại chân thật của nó.

Vậy nơi thế giới ẩn tánh có đặc điểm gì? Chúng ta có thể nhận thức theo một khái niệm đại khái chăng? Có thể được, ấy là dùng quan điểm đối xứng, đối lập, đối ứng với thế giới hiển tánh, luôn luôn ở nơi hai thế giới ẩn hiển giao biến chuyển hóa mà lập luận, nghĩa là có thật tử thì sẽ có hư tử, có thấp hơn tốc độ ánh sáng thì có siêu tốc độ ánh sáng, có cơ điện lực hiển tánh thì có ý niệm lực ẩn tánh, có năng lượng hiển thì có năng lượng ẩn, cho đến có sinh mạng thể xác thì có sinh mạng tinh thần. Người địa cầu là do hai thứ sinh mạng này kết hợp mà thành, tức là hai thứ hiện tượng sinh mạng đã sẵn của không gian bốn chiều đều bị nhốt trong không gian ba chiều, mà sống theo phương cách tự bế tắc trong thế giới hiển tánh.

Do đó, chúng ta biết người địa cầu vốn có thể tiến vào thế giới ẩn tánh, chỉ cần họ biết cách tự đập bể trạng thái tự bế tắc thì sẽ kích phát được sự cảm nhận linh tánh siêu ngũ giác quan.

  • Ngũ giác quan khó vào linh giới:

Hình thức sanh mạng của loài người, bên trong thường bị bế tắc, sự vật bên ngoài toàn nhờ sự cảm nhận của ngũ giác quan, nếu không có ánh sáng thì công năng của ngũ giác quan chẳng thể tiến hành. Nhưng ngũ giác quan lại chẳng có cách để tiến vào cõi ánh sáng tức linh giới.

Khoa học kỹ thuật hiện nay có thể chế tạo kính hiển vi điện tử, dùng máy móc tối tân có thể thấy được cao phân tử, cho đến hạt nguyên tử, nhưng xem điện tử và quang tử thì chưa có khả năng. Vã lại, dù máy móc có thể thấy được nó, chẳng thể cho là biết được nó; thế giới vi quán mà những phim ảnh chụp được, đối với người dùng ngũ giác quan để cảm nhận vẫn là bất khả tư nghì, giống như con khỉ xem tivi chỉ tỏ ra mặt ngẩn ngơ mà thôi (không hiểu tại sao).

Sự cảm nhận của ngũ giác quan, luôn cả máy móc để phụ giúp thêm cho sự cảm nhận, đều thuộc về thứ lớp tương đối thấp kém. Cho nên, khó tiến vào những thế giới vi quán, hoằng quán và vũ quán. Vì họ chẳng vào được linh giới vậy.

  • Siêu ngũ giác quan được tiến vào linh giới:

Phương pháp để tiến vào linh giới chẳng phải không có, ấy là sử dụng sự cảm nhận siêu ngũ giác quan. Nghĩa là không cho tin tức bên ngoài thông qua ngũ giác quan xử lý mà đi thẳng vào linh giới. Phương thức này lại trực tiếp chơn thật lại nhanh chóng, nhưng việc này đối với loài người còn chưa có khả năng, vì khả năng sẵn có xưa kia đã tiềm ẩn lâu rồi.

Sự cảm nhận của ngũ giác quan thuộc hiển, hiển thịnh thì ẩn suy; cảm nhận trực giác thuộc ẩn, nhưng đã tiềm tàng thoái hóa, có khi còn không bằng một số động vật. Sự tiếp xúc tin tức thiên nhiên của nó còn nhạy cảm hơn con người, ví như con kiến có thể dự đoán lượng mưa trong năm quá nhiều mà dọn tổ trên cây, con dê con bò sẽ biết trước ngày hôm sau sẽ có bão tuyết, rán ăn cho no mà không chịu sớm vào chuồng; còn con người dùng máy móc để dự báo thời tiết lại còn chưa chính xác.

Như thế chứng tỏ sự cảm nhận bằng trực giác của con người không nhạy bằng động vật. Nhiều loại động vật vẫn còn giữ được một số công năng đặc biệt, không hoàn toàn ỷ lại ngũ giác quan. Như loài cá biết lội về xứ mình, chim bồ câu bay bao xa cũng biết đường về, con chó ghi nhớ nhà xưa ngàn dặm tìm đường trở về, con ngỗng trời có bản lĩnh đặc biệt về hướng dẫn đường bay v.v… đối với chúng có những khả năng và bản lãnh gì để tiến vào linh giới thì chúng tôi chưa có thể kết luận, chỉ có thể đề ra một số câu hỏi:

1. Tại sao con gà trống không cần xem đồng hồ mà gáy đúng giờ?

2. Tại sao con rắn không cần nhiệt kế mà đông miên đúng thời tiết?

3. Tại sao con ếch không cần thông báo, đôi lúc hàng ngàn hàng vạn tập họp lại hoạt động quần thể?

4. Tại sao một vài động vật, như con cá kình, mao ngưu tiến hành tự tử tập thể?

  • Kỹ thuật khí công có năng lực siêu ngũ giác quan:

Nói “Pháp vô định pháp”, nghĩa là qua sự tu luyện có thể đổi pháp cố định thành vô định, công năng đặc biệt phải nhờ sự tu luyện mới có thể hiển hiện. Cũng như nhà khí công tu luyện lâu ngày có thể từ cảm nhận của ngũ giác quan chuyển vào cảm nhận của siêu ngũ giác quan. Ngày nay hiện tượng này đã được phổ biến tại Trung Quốc.

  • Kỳ quan về khám bệnh bằng khí công:

Về việc phát khí khám bệnh của nhà khí công, hoặc phát ngoại khí, hoặc dùng ý niệm lực, hoặc dùng tin tức phát khí rồi thu hồi phản ứng của bệnh nhân… cũng có một số người có công năng đặc biệt chẳng nhờ phát khí, bổng nhiên ngộ biết trực tiếp nói ra bệnh trạng, cũng thường đạt đến mức độ chính xác mà khiến người cảm thấy bất khả tư nghì.

Kỳ quan là lý quan, đằng sau kỳ quan vẫn có nghĩa lý, bất quá lý này chưa được sáng tỏ mà thôi.

  • Kỳ quan thông linh: 

Công năng cao cấp có thể siêu việt không gian ba chiều, thông qua linh giới tiến vào không gian bốn chiều, gọi tắc là “Thông linh”.

Kỳ thật, nơi dân gian cũng có một số người tự có khả năng thông linh, chẳng cần thầy truyền, chẳng cần khổ học, hoặc thình lình đắc sự cảm ứng mà xuất hiện công năng chẳng nhờ luyện tập. Những người này vô sự tự biết, vô lý tự thông, văn hóa kém mà công năng cao. Sự thông linh này chẳng thể truyền dạy cho người học, chẳng thể cấm tuyệt, cũng chẳng thể đề xướng.

Cũng có một số đạo sĩ ở trong núi rừng dùng thần công thông ẩn, có thể cùng những sinh linh trí tuệ không gian ẩn tánh trao truyền tin tức với nhau. Việc trao truyền tin tức này giống như tình trạng mộng du hoặc trạng thái thôi miên, âm thầm hoạt động bằng tinh thần.

Hiện tượng kể trên đủ chứng tỏ sự tồn tại xác thật của hai thế giới ẩn và hiển, đồng thời chỉ rõ. Đối với thế giới ẩn tánh chỉ có dùng phương thức siêu ngũ giác quan mới được đi vào.

Vì nhà khoa học hiện đại chẳng chấp nhận phương pháp tu luyện, chỉ nhờ ngũ giác quan để cảm nhận sự vật, nên chẳng thể tiến vào linh giới. Do đó, chẳng thể nắm vững phương pháp nghiên cứu về linh học (siêu ngũ giác quan), cũng không giải tỏa được khuôn khổ ràng buộc của khoa học hiện hữu.

Theo quá trình tiến hóa thiên nhiên thì hiện tượng bị động và chướng ngại khoa học hiện tại sẽ kéo dài không bao lâu nữa, vì xuất hiện của công năng đặc biệt và nhà khí công đã dự báo quy luật thông thường của tư duy hiển tánh sẽ phát triển đến sẹt ra tia lửa của tư duy linh cảm ẩn tánh. Một khi công năng nhảy vọt, hình thành phương pháp đầy đủ công năng đặc biệt, thì kỳ nhân, siêu nhân sẽ càng ngày càng đông. Trong tương lai, người được tiến vào linh giới sẽ bao gồm những nhà khoa học và triết học. Khi ấy, kỹ thuật chuyển hóa ẩn và hiển sẽ được nắm chắc mà bắt đầu “Thông linh”, tức là nhanh chóng trao truyền tin tức vũ trụ. Do đó, chúng tôi thống nhất tất cả tên gọi và đặt ra một tổng danh từ gọi là vũ trụ công.

Vũ trụ công sẽ siêu việt thông linh công, thông ẩn công, dưới sự hướng dẫn của khoa học kỹ thuật vô cực, mạnh dạn điều khiển kỹ thuật siêu ngũ giác quan, mà tiến vào thời đại mới của khoa học vũ trụ.