BÀI TỰA CỦA NGÀI TRUNG PHONG

        TNG nghe Sơ Tổ Đạt Ma nói đạo Trực chỉ bất lập văn tự, nhưng vừa truyền qua hai đời, đến đời thứ ba là Tổ Tăng Xán, thì lại làm ra bài TÍN TÂM MINH gồm 584 chữ. Vậy có phải là biến gia phong của chư Tổ trở lại kiến lập văn tự chăng ? Hoặc nói chẳng phải, ấy chỉ là muốn hiển bày cái đạo trực chỉ cho hành giả đời sau được đầy đủ chánh tín, phá tà chấp mà thôi.

     TÍN là gì ? Là tin bản thể tự tâm rộng lớn như chư Phật, cùng khắp không gian và thời gian, khiến cho được tự tin mà ngộ nhập, chẳng nhờ tu chứng; nghĩa là hễ bước vào cửa tin, quyết chẳng lui sụt. Nên bài TÍN TÂM MINH này với thuyết BẤT LẬP VĂN TỰ của Tổ Sư trải qua bao đời chẳng trái nhau.
 Như thế, sự lập ngôn của Tam Tổ thực là chí thành để gánh vác pháp thiền Trực Chỉ này. Nhưng tiếc rằng những học giả đời này thường kẹt nơi nghĩa giải, chẳng thể hoát nhiên tự ngộ diệu tâm, thấu rõ nguồn gốc, hợp với chánh tín, nên đem bài TÍN TÂM MINH này làm dẫn chứng đàm luận, giống như mạt vàng rơi vào mắt, thành ra nghịch với ý Tổ mà chẳng tự biết.
     Do đó, tôi soạn ra bài này, mỗi đoạn hai câu, dùng lời và kệ để sáng tỏ bản ý của Tổ, không dám khoe khoang kiến văn cho là thù thắng, thật ra chỉ muốn quét sạch nghĩa giải, hiển bày chánh ngộ, nhắc nhở người đồng tham, khích lệ chính mình mà thôi. Nếu có người cảm thấy không vừa ý, thì tội của tôi làm sao tẩy sạch ! Cho nên đặt tên bài này là “TÍN TÂM MINH TỊCH NGHĨA GIẢI”.